[SONG TÍNH/H TỤC] Đế quốc biến thái
Chương 13: Hy vọng
Tiếng bước chân đều đặn và vững chãi vang lên trên hành lang cung điện, Đồng Huy bế ngang Thụy trần truồng đang nhắm nghiền mắt, từng bước xa dần sảnh tiệc hoàng gia ồn ào náo nhiệt.
Vương Thụy sau khi hoan ái tập thể đến hơn nửa đêm, cả người đã bê bết nhầy nhụa đủ loại chất lỏng, đầu tóc anh cũng bị tinh dịch thấm ướt, bết lại thành từng lọn, tóc đen lẫn những vệt trắng ngà. Anh có vẻ khá mệt, không ngất đi nhưng tay chân vô lực, rúc sát vào ngực hắn như một con mèo lười nhắm nghiền mắt dương thần.
Người hầu kẻ hạ trong cung điện không thiếu, thế nhưng Thượng tướng Đồng vẫn đích thân bế Nhị hoàng tử đi tắm rửa. Chất lỏng từ lỗ lồn và lỗ đít liên tục chảy xuống, nhỏ giọt tong tong, tạo thành một vệt nước dài sẫm màu trên thảm lót sàn nhung đỏ theo từng bước chân họ di chuyển. Trong đống tinh dịch chảy ra từ lồn Thụy đó dĩ nhiên cũng có phần của hắn.
Phòng tắm hoàng gia lớn đến kinh hoàng, hai người hầu hai bên cung kính mở cửa cho hắn bế Nhị hoàng tử tiến vào. Bên trong lót gạch cẩm thạch đen quý phái, ở giữa là hồ tắm lớn mạ vàng đã được chuẩn bị sẵn nước ấm và sục bọt khí mát xa thư giãn.
Đồng Huy cẩn thận đặt Thụy xuống bồn. Vừa nằm xuống hồ tắm, thứ chất lỏng quá nhiều trong lỗ lồn chảy ra đã nhanh chóng làm đục nước. Đồng Huy bật chế độ thay nước, nước tắm bên trong sẽ được thay dần dần liên tục khi anh tắm, đảm bảo không bị bẩn vì tạp chất.
Thượng tướng Đồng cởi áo khoác quân phục, xắn cao tay áo sơ mi màu xanh nhạt bên trong, đường cơ bắp săn chắc mượt mà sau lớp áo mỏng nổi rõ mồn một, bắt đầu vệ sinh cho Nhị Hoàng tử..
Thụy lười nhác dạng rộng chân cho Đồng Huy móc tinh dịch từ lồn mình ra, lồn xinh sau khi sử dụng quá độ đã sưng phồng, ửng đỏ lên. Đồng Huy cẩn thận đưa ngón tay vào móc nhẹ cho chất lỏng chảy ra. Những ngón tay của hắn gần như chai sạn toàn bộ, nham nhám như thế, lại có tác dụng kỳ cọ vô cùng sạch sẽ.
Hắn làm việc không có một chút nhục dục nào, chăm chút cẩn thận như một người thợ thủ công mỹ nghệ, gần như thành kính mà dọn dẹp vệ sinh cho hang động thiên thai.
Mất đến mười phút, cửa mình của Nhị hoàng tử mới lại sạch sẽ hoàn toàn. Tinh dịch trong lỗ đít thì không cần phải lấy ra hết, còn dư lại, thành ruột sẽ tự động hấp thụ hết thứ chất lỏng giàu protein này.
Cơ thể được gột rửa sạch sẽ, Thụy cũng tỉnh táo dần lên, làn da vốn trắng muốt được ngậm nước lại càng mượt mà, trắng đến trong suốt, đẹp mê người. Anh linh hoạt trườn người rướn lên khỏi mặt nước, như một mỹ nhân ngư đẹp nao động lòng người, mắt đối mắt với Đồng Huy nửa quỳ bên thành hồ.
Gương mặt thanh tú còn lấm tấm nước phóng đại trong tầm mắt, mái tóc mềm còn đang nhỏ giọt tong tong, đôi mắt Thụy như lúng liếng, lấp lánh ánh sáng nhìn thẳng vào hắn. Cả hai cách nhau chỉ độ chục cm, chỉ cần rướn một chút, Đồng Huy có thể hôn lên đôi môi hồng nhạt hé mở như cánh hoa kia. Hắn ngẩn ngơ, hắn nhìn chăm chăm vào đó như bị thôi miên, không thể dứt ra được.
Thụy nâng tay khẽ chạm vào vết chân chim đã mờ mờ xuất hiện sau đuôi mắt hắn, đôi môi xinh kia mấp máy, phát ra những tiếng thủ thỉ rất nhỏ, "Ngài có gì muốn nói với ta không?"
Giọng nói của Thụy như cũng được ngâm trong nước, ẩm ướt vô cùng, quẩn quanh bên tai Đồng Huy, làm cả sống lưng hắn tê dại. Não bộ của hắn lúc này lại như tạm ngừng hoạt động, hắn vẫn nhìn chăm chăm vào đôi mắt hút hồn ấy, miệng lắp bắp mãi không thành câu, "Tôi.."
Đồng Huy "tôi" đến lần thứ ba, thiết bị đầu cuối của hắn chợt phát ra một tràng "tít tít tít" thật dài. Đây là tiếng báo tin nhắn nội bộ của quân đội.
"Xin lỗi." Đồng Huy như sực tỉnh khỏi cơn mê, vội bước đến áo khoác quân phục vừa nãy cởi ra, lục tìm thiết bị đầu cuối.
Vương Thụy bị bỏ lại sau lưng, hai bên má phồng lên, rõ là không hài lòng khi bị cái thiết bị kia "phá đám", lại càng không hài lòng khi hắn chọn nó thay vì chọn anh.
Đồng Huy quay lưng lại với anh, vội bấm phím trả lời tin nhắn, không hề biết "tiên cá" phía sau lưng hắn đã thật sự nổi giận.
Như một siren đích thực, anh trườn ra khỏi nước, túm lấy hai cổ chân Đồng Huy, lôi mạnh hắn xuống hồ.
Cảnh trước mắt lật nhào, thiết bị đầu cuối bay lên không trung rồi nặng nề đáp đất, "tùm" một tiếng, Đồng Huy ngã hẳn vào hồ tắm, nước bắn lên tung tóe.
Hồ tắm vẫn còn dư chán cho hai người đàn ông trưởng thành cùng nằm. Nhị hoàng tử không biết đụng trúng công tắc gì, ngay khi Đồng Huy tiếp nước, anh đã bổ nhào đến hắn như thú hoang đói lâu ngày, xâu xé quần áo của hắn.
Chỉ thoáng chốc quần áo trên người Đồng Huy đã cái thì lột cái thì bị xé, thân hình kiện mỹ lộ ra rõ mồn một trong làn nước trong vắt. Không ngơi nghỉ, anh lại cắn mút lấy hắn, tay xoa nắn từng thớ cơ bắp săn chắc của hắn, động tác thô lỗ và hoang dại cực kỳ.
"Điện hạ." Đồng Huy không biết Nhị hoàng tử của mình lại nổi điên cái gì, chẳng phải vừa làm tình liên tục mấy tiếng đó sao, sao giờ lại muốn nữa rồi.
Đồng Huy không thể suy nghĩ gì thêm, vì lúc này môi lưỡi của Thụy đang mút lấy yết hầu của hắn. Yết hầu Đồng Huy nổi lên rất lớn, vô cùng nam tính,càng làm Nhị hoàng tử dễ bề hành sự hơn.
Có trời mới biết yết hầu của đàn ông nhạy cảm thế nào, Vương Thụy cắn một cái, cây hàng của Đồng Huy ngay lập tức chĩa thẳng lên trời. Thụy túm ngay lấy nó, anh dang chân ngồi lên người hắn, đưa đầu khấc đỏ sậm kia vào khe thịt múp giữa hai chân rồi ngồi mạnh xuống.
Cả hai cùng thở ra khi trụ thịt khổng lồ xuyên thẳng vào động thiên thai, một người run lên khi đầu khấc chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong cửa mình, một kẻ rùng mình khi toàn bộ dương vật được bao bọc trong những thớ thịt mềm mại co thắt.
Thụy hai tay chống lên cơ bụng săn chắc của Thượng tướng Đồng, bắt đầu tự mình nhấp, dưới cử động, mặt nước lấp xấp gợn thành từng cơn sóng nhỏ vỗ lên thành hồ.
Dù có nhu cầu cao nhưng dù gì đã quần thảo suốt cả tối, sợ anh mệt, hắn quyết định đánh nhanh thắng nhanh, đưa tay ôm lấy eo anh, tự mình dập.
Eo của Nhị Hoàng tử nhỏ xíu, tay hắn lại to, Đồng Huy áp hai tay lên là ôm trọn lấy eo anh, thậm chí còn dư ra hai đốt ngón tay. Hắn túm chặt lấy eo ong đó, cắn răng, bắt đầu thúc lên từng cú mạnh bạo.
Đồng Huy biết rõ từng tấc da thịt Thụy, biết phải làm thế nào cho anh sung sướng nhất. Hắn ôm lấy eo lưng anh ra sức dập lên, lựa thế đánh dồn dập tới tấp vào một điểm. Thụy hưng phấn ép chặt đùi vào hai bên hông hắn, hồ hởi đón nhận những cú nắc tới tấp của hắn ập vào háng mình.
"Ui....uh... uh...sướng... sướng... sướng quá ... á... á..."
Anh kêu lên, hai tay bấu chặt vào cơ ngực cường tráng của hắn... Con cặc của Đồng Huy càng lúc càng cứng, đâm vào thun thút... Lỗ lồn anh lúc này đang co siết chặt lại, cơn sướng đang dâng lên dần dần trong anh.
Anh ưỡn lưng lên, cặp vú tưng tưng theo nhịp đụ, đầu vú săn cứng đỏ hồng, anh ngửa cổ lên suýt xoa sung sướng: "Ui... sâu quá... ta sướng quá... ư... a..."
Cặc to tới tấp giáng vào lồn những cú nhanh và mạnh như vũ bão, người anh rung lên bần bật sau những cú va đập. Bị đánh trực diện vào điểm G thế này, không ai cầm cự được lâu. Quả nhiên chỉ một chốc anh đã quíu người lại, miệng chói lói la hét liên hồi, lỗ lồn siết bót, hơi thở ngắn lại.
Anh gồng cứng người, đùi trong co thắt kịch liệt, giữ như vậy vài giây sau đó thả mình đổ rạp xuống. Dù đang ngâm nửa người trong bồn tắm nhưng Đồng Huy vẫn cảm nhận được một dòng nước nóng hổi đang chảy ra từ lồn, lướt trên thân cặc rồi nhanh chóng hòa tan vào nước tắm.
lúc Thụy lên đỉnh, hắn cũng rút dương vật ra, rồi mở lỗ chuông bắn tinh vào nước. Vất vả lắm mới làm sạch, hắn không muốn tự hủy hoại công sức của chính mình. Tinh dịch bắn ra làm đục ngầu một góc hồ.
Thụy đổ ập xuống đè lên người hắn, hoãn một chút sau cơn cực khoái, vừa lấy lại hơi thở anh đã đứng phắt dậy, mặt nước vỡ ra một tiếng "Àooo"
Anh không hề nhìn lại hắn lấy một cái, cả người ướt sũng bước ra khỏi hồ, chỉ ném lại một câu "Lát nữa ngủ lại trong phòng của ta."
Đi được một đoạn, anh chợt khựng lại, bổ sung thêm, "Đây là mệnh lệnh.", sau đó bước một mạch ra ngoài phòng tắm, làm mấy người hầu chờ sẵn bên ngoài cuống quýt cầm khăn và áo choàng tắm chạy theo, bỏ lại Đồng Huy vẫn còn ngơ ngác trong hồ.
_
Ở thư phòng lớn.
Đêm đã khuya, Quốc vương vẫn đứng sau bàn làm việc, chắp tay ra sau lưng, nhìn ngắm Đế quốc từ cửa sổ kính lớn, nghe tiếng bước chân, y cũng không quay lại, ắt hẳn là biết rõ người vừa đến là ai.
Người vừa đến cũng không lên tiếng, vẫn im lặng đứng đó, như vẫn đang chờ Quốc vương mở đầu trước, chỉ tháo mũ quân, cung kính hành lễ với vị quốc vương vẫn đang đưa lưng về phía mình.
Im lặng bao phủ lên căn phòng lớn, mãi một lúc sau, ông cất tiếng đều đều hỏi. "Có thêm tin tức gì về Henrik không?"
"Vẫn chưa, thưa Bệ hạ." giọng Hà Trường Lâm cất lên.
Không có tiếng đáp lại, dường như quốc vương vẫn còn chìm trong những suy nghĩ riêng, phóng tầm mắt ra cửa sổ lớn, nơi cảnh vật của Đế quốc đang chìm trong màn đêm, với xa xa là dãy ngân hà lấp lánh.
"Thần sẽ cố gắng hết sức có thể để tìm kiếm. Xin bệ hạ yên tâm."
"Ừm, ta biết rồi. Cảm ơn khanh." Vương Thiên đáp, "Cũng không còn sớm, Nguyên soái về nghỉ ngơi đi."
"Vâng thưa bệ hạ." Trường Lâm cúi người hành lễ, rồi quay người ra khỏi thư phòng.
"Nguyên soái."
Đi được một nửa, hắn bỗng nghe Vương Thiên gọi. Trường Lâm dừng bước, cung kính quay lại.
Y nhìn vị Nguyên soái trẻ tuổi, trầm ngâm một lúc, nhẹ nhàng nói, "Ta xin lỗi, vì chuyện của Vương Tú."
"Đó là quốc hỉ, sao bệ hạ có thể nói như vậy." Trường Lâm cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể, "Hạnh phúc của Thái tử và tương lai của Đế quốc là trên hết."
Vương Thiên mấp máy môi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Cánh cửa thư phòng đóng lại hoàn toàn, trong phòng giờ chỉ còn Vương Thiên như cũ. Y thở dài khe khẽ, tiếc nuối cho hai con người lỡ duyên.
Ánh mắt y lại lướt xuống bàn làm việc. Trên bàn để một bức ảnh, là ảnh của y và một người đàn ông khác với mái tóc và bộ râu xồm màu hung. Đó là Vương tế Henrik, một người bố khác của ba đứa con trai ông.
Henrik được cho là đã chết khi ông đang làm nhiệm vụ ngoài không gian, tàu chiến gặp sự cố, nổ tung. Khi đó khi con trai út của y chỉ vừa được vài tháng tuổi.
18 năm đã trôi qua.
Nhưng gần đây nhất, trong một lần đi thăm dò thực địa những sa tinh, Hà Trường Lâm lại tình cờ phát hiện ra các thông tin về Henrik.
Henrik có thể vẫn còn sống. Khi lần đầu nghe thông tin này từ Trường Lâm, chân y gần như khụy xuống đất. Đó là sự vui mừng của một người chìm trong bóng tối quá lâu lại thấy được ánh sáng.
Dù chỉ là một tia sáng mong manh, y vẫn muốn cố gắng nắm lấy.
Nếu Hà Trường Lâm có thể quay về sau một năm được cho là đã chết, thì Henrik mất tích 18 năm nay, vẫn có thể trở về chứ?
Đầu ngón tay thuôn dài miết lên gương mặt cười sảng khoái, y thầm thì như đang nói với chính mình, "Lão già đáng ghét, nếu còn sống, sao không về với ta."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz