Quân cờ lửa máu: hợp đồng vô thức
Chương 25: Người Còn Lại
Thời gian: 3 tuần sau.
Địa điểm: Đỉnh Montmartre – Paris.Trên đỉnh đồi, giữa ánh nắng nhạt mùa xuân, một người đàn ông ngồi lặng dưới tán cây du cổ thụ.
Áo sơ mi trắng nhàu nhĩ. Cổ tay còn vết máu chưa phai.Wang Chuqin nhìn xa xăm xuống thành phố đã yên bình – nơi từng bị kiểm soát từng bước chân, từng dòng suy nghĩ, từng cảm xúc thở dài.> “Hệ Thống đã chết.”
“Còn em, em ở đâu?”
---Một ngọn gió nhẹ lướt quaGió thổi làm tung tập hồ sơ anh đặt bên cạnh – bản đồ hệ thống cũ, ghi chú của Triệu Minh, bản báo tử không xác nhận tên Tang Nguyệt.
Không ai tìm thấy thi thể cô.Cũng như… Sun Yingsha.
Cô biến mất khỏi hệ thống. Không dữ liệu. Không vị trí. Không tín hiệu sinh học.Chỉ còn lại một đoạn video vỏn vẹn 14 giây, Wang Chuqin vẫn xem mỗi đêm.> “Nếu em quay lại, nghĩa là thế giới đã cho em một lựa chọn.
Nếu không… nghĩa là em đã cho nó một cơ hội.”
---Cùng lúc đó – Một thị trấn nhỏ ở PhápTrong hiệu sách cũ bên bờ sông Loire, một cô gái tóc ngắn, mặc áo choàng xám, đang lau bụi sách.
Cô không nói nhiều. Không ai biết tên thật cô là gì.Mọi người gọi cô là Sha.Mỗi khi có ai nhắc đến từ "quân cờ", cô đều khẽ cau mày.
Và mỗi tối, khi cửa hàng đóng, cô viết những dòng mã lên một bảng điều khiển cổ:> “Xây dựng lại – hệ sinh thái cảm xúc tự do, không kiểm soát.”
“Không ai bị gắn nhãn nữa. Không ai bị bắt phải quên nữa.”
---Montmartre – lúc hoàng hônWang Chuqin đứng dậy. Anh chuẩn bị rời đi thì một cậu bé chạy ngang, vô tình đánh rơi tờ giấy màu bạc.
Anh cúi nhặt – đó là một mảnh huy hiệu hình giọt máu, vỡ đôi.Mắt anh sững lại. Đây là… huy hiệu riêng của Sun Yingsha, đã từng rơi trong lần hợp thể đầu tiên năm đó.Phía sau tờ giấy, có dòng chữ:> “Đừng đợi. Hãy sống.”
“Nếu còn cơ hội, em sẽ đến tìm anh – không phải với vai trò một quân cờ, mà là một người.”
---Ba tháng sau – Buenos AiresMột giải đấu thể thao không chính thức được tổ chức bí mật: Emotion Games.
Không có bảng xếp hạng. Không có phân loại.
Chỉ có một điều kiện: Hãy chơi bằng cảm xúc thật.Một trong những người đăng ký thi đấu là một cô gái mang tên S.Y.S., đeo băng cổ tay bạc – nơi từng là vị trí cấy chip của quân cờ.Cô nhìn đối thủ của mình – một thanh niên cao lớn, tay trái mang vết sẹo cũ.
Cả hai đều mỉm cười.
---Kết truyện:Hệ thống đã bị xóa.
Người hy sinh không được lãng quên.
Những người còn sống – mang theo ký ức, không để bị điều khiển.Không ai sinh ra để là quân cờ.
Họ là những người viết lại ván cờ — bằng máu, bằng tình yêu, và bằng lựa chọn.> "Tôi là Sun Yingsha.
Tôi từng là SHA-001.
Giờ tôi là chính tôi."---LỜI CẢM ƠNVậy là “Quân Cờ Lửa Máu: Hợp Đồng Vô Thức” đã chính thức khép lại sau 25 chương, cùng bao nhiêu cảm xúc, nghẹt thở, đau đớn, phản bội, đấu tranh và cuối cùng là lựa chọn.Cảm ơn bạn – độc giả đã đồng hành, dõi theo từng bước chân của Sun Yingsha, từng vết thương của Wang Chuqin, từng cái nhìn đầy hy sinh của Tang Nguyệt, và cả sự im lặng đầy nguy hiểm của Triệu Minh.
Từng dòng chữ bạn đọc, từng giây bạn suy ngẫm – là động lực để câu chuyện này được viết trọn vẹn đến cuối cùng.Đây không chỉ là câu chuyện về một hệ thống tương lai.
Không chỉ là những trận chiến máu lửa.
Mà còn là một hành trình đi tìm ý nghĩa của tự do,
của quyền được yêu, được sống, và được chọn là chính mình.Nếu có ai đó từng thấy mình là một “quân cờ” giữa cuộc đời này, hy vọng bạn sẽ nhớ:> Không ai sinh ra để bị điều khiển.
Chúng ta luôn có lựa chọn – dù là ở phút cuối cùng.
Cảm ơn bạn đã ở lại tới chương cuối cùng.
Hẹn gặp lại trong những câu chuyện khác – nơi chúng ta tiếp tục viết lại luật chơi.– Tác giả
Địa điểm: Đỉnh Montmartre – Paris.Trên đỉnh đồi, giữa ánh nắng nhạt mùa xuân, một người đàn ông ngồi lặng dưới tán cây du cổ thụ.
Áo sơ mi trắng nhàu nhĩ. Cổ tay còn vết máu chưa phai.Wang Chuqin nhìn xa xăm xuống thành phố đã yên bình – nơi từng bị kiểm soát từng bước chân, từng dòng suy nghĩ, từng cảm xúc thở dài.> “Hệ Thống đã chết.”
“Còn em, em ở đâu?”
---Một ngọn gió nhẹ lướt quaGió thổi làm tung tập hồ sơ anh đặt bên cạnh – bản đồ hệ thống cũ, ghi chú của Triệu Minh, bản báo tử không xác nhận tên Tang Nguyệt.
Không ai tìm thấy thi thể cô.Cũng như… Sun Yingsha.
Cô biến mất khỏi hệ thống. Không dữ liệu. Không vị trí. Không tín hiệu sinh học.Chỉ còn lại một đoạn video vỏn vẹn 14 giây, Wang Chuqin vẫn xem mỗi đêm.> “Nếu em quay lại, nghĩa là thế giới đã cho em một lựa chọn.
Nếu không… nghĩa là em đã cho nó một cơ hội.”
---Cùng lúc đó – Một thị trấn nhỏ ở PhápTrong hiệu sách cũ bên bờ sông Loire, một cô gái tóc ngắn, mặc áo choàng xám, đang lau bụi sách.
Cô không nói nhiều. Không ai biết tên thật cô là gì.Mọi người gọi cô là Sha.Mỗi khi có ai nhắc đến từ "quân cờ", cô đều khẽ cau mày.
Và mỗi tối, khi cửa hàng đóng, cô viết những dòng mã lên một bảng điều khiển cổ:> “Xây dựng lại – hệ sinh thái cảm xúc tự do, không kiểm soát.”
“Không ai bị gắn nhãn nữa. Không ai bị bắt phải quên nữa.”
---Montmartre – lúc hoàng hônWang Chuqin đứng dậy. Anh chuẩn bị rời đi thì một cậu bé chạy ngang, vô tình đánh rơi tờ giấy màu bạc.
Anh cúi nhặt – đó là một mảnh huy hiệu hình giọt máu, vỡ đôi.Mắt anh sững lại. Đây là… huy hiệu riêng của Sun Yingsha, đã từng rơi trong lần hợp thể đầu tiên năm đó.Phía sau tờ giấy, có dòng chữ:> “Đừng đợi. Hãy sống.”
“Nếu còn cơ hội, em sẽ đến tìm anh – không phải với vai trò một quân cờ, mà là một người.”
---Ba tháng sau – Buenos AiresMột giải đấu thể thao không chính thức được tổ chức bí mật: Emotion Games.
Không có bảng xếp hạng. Không có phân loại.
Chỉ có một điều kiện: Hãy chơi bằng cảm xúc thật.Một trong những người đăng ký thi đấu là một cô gái mang tên S.Y.S., đeo băng cổ tay bạc – nơi từng là vị trí cấy chip của quân cờ.Cô nhìn đối thủ của mình – một thanh niên cao lớn, tay trái mang vết sẹo cũ.
Cả hai đều mỉm cười.
---Kết truyện:Hệ thống đã bị xóa.
Người hy sinh không được lãng quên.
Những người còn sống – mang theo ký ức, không để bị điều khiển.Không ai sinh ra để là quân cờ.
Họ là những người viết lại ván cờ — bằng máu, bằng tình yêu, và bằng lựa chọn.> "Tôi là Sun Yingsha.
Tôi từng là SHA-001.
Giờ tôi là chính tôi."---LỜI CẢM ƠNVậy là “Quân Cờ Lửa Máu: Hợp Đồng Vô Thức” đã chính thức khép lại sau 25 chương, cùng bao nhiêu cảm xúc, nghẹt thở, đau đớn, phản bội, đấu tranh và cuối cùng là lựa chọn.Cảm ơn bạn – độc giả đã đồng hành, dõi theo từng bước chân của Sun Yingsha, từng vết thương của Wang Chuqin, từng cái nhìn đầy hy sinh của Tang Nguyệt, và cả sự im lặng đầy nguy hiểm của Triệu Minh.
Từng dòng chữ bạn đọc, từng giây bạn suy ngẫm – là động lực để câu chuyện này được viết trọn vẹn đến cuối cùng.Đây không chỉ là câu chuyện về một hệ thống tương lai.
Không chỉ là những trận chiến máu lửa.
Mà còn là một hành trình đi tìm ý nghĩa của tự do,
của quyền được yêu, được sống, và được chọn là chính mình.Nếu có ai đó từng thấy mình là một “quân cờ” giữa cuộc đời này, hy vọng bạn sẽ nhớ:> Không ai sinh ra để bị điều khiển.
Chúng ta luôn có lựa chọn – dù là ở phút cuối cùng.
Cảm ơn bạn đã ở lại tới chương cuối cùng.
Hẹn gặp lại trong những câu chuyện khác – nơi chúng ta tiếp tục viết lại luật chơi.– Tác giả
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz