ZingTruyen.Xyz

[Lang Đồ | Sói Thỏ cp | Hành Ân] Chứng nghiện sữa

Bé xinh của anh (1)

cookies1225

Warning: Có tag song tính, nguỵ huynh đệ, lôi của ai thì thôi né, đừng đọc nhen không lại sốc T_T

---

Vào đêm khuya sinh nhật tuổi mười tám của mình, Lý Phái Ân bị đóng đinh trên chiếc giường mà cậu và Giang Hành đã ngủ chung mười năm.

Phía sau là tấm nệm mềm mại, phía trước là lồng ngực Giang Hành không ngừng tỏa ra hơi nóng. Đôi mắt cậu lúc này chứa đầy sự kinh hoàng và đau đớn, nước mắt không ngừng lăn dài từ khóe mắt, thấm vào thái dương.

Giang Hành, đang từng chút từng chút tiến vào cơ thể cậu.

Vị trí bí mật dưới thân Lý Phái Ân mà ngay cả chính cậu cũng ngại chạm vào, đang bị một vật nóng bỏng và cứng rắn cưỡng ép mở ra. Mặc dù trước đó, nơi đó đã bị ngón tay Giang Hành thăm dò, xoa nắn nhiều lần, thậm chí còn bị trêu chọc đến mức ẩm ướt đầy xấu hổ nhưng sự xâm nhập thực sự thì hoàn toàn khác, xé rách bên dưới.

Cổ họng cậu chỉ có thể phát ra những âm thanh bật hơi đứt quãng, lòng bàn tay chống vào Giang Hành một cách vô vọng. Lý Phái Ân điên cuồng lắc đầu, nước mắt chảy càng dữ dội hơn, cuối cùng khó khăn dùng tay ra hiệu trong không khí:

[Đau, đừng]

Giang Hành nhìn xuống cậu, một giọt mồ hôi trượt từ sống mũi anh xuống chóp mũi, rơi xuống xương quai xanh đang ửng đỏ bất thường của Lý Phái Ân.

Anh hiểu rõ từng ký hiệu tay của Lý Phái Ân, bản thân anh cũng có thể làm, là đã cố ý học vì đứa em bị câm từ nhỏ này. Cái ý nghĩ xấu xa trong lòng Giang Hành lại trỗi dậy, khóe miệng anh nhếch lên một đường cong, động tác không hề dừng lại, ngược lại còn ấn sâu vào thêm một phần, nặng hơn và sâu hơn.

Một cú này khiến Lý Phái Ân đau đến mức đạp chân, mắt cá chân mảnh khảnh cọ xát tạo ra những nếp nhăn lộn xộn trên tấm ga trải giường tối màu.

Giang Hành cười khẽ, bắt đầu thực hiện ý định của mình—anh hơi chống cơ thể, rút tay ra, thong thả làm một ký hiệu trước mắt Lý Phái Ân: một tay nắm lại thành vòng tròn, hai ngón tay của tay kia mô phỏng động tác giao hợp, từ từ đâm vào trong vòng tròn đó.

Một ký hiệu tục tĩu, thẳng thắn, đầy ý nghĩa sỉ nhục.

Điều này khiến khuôn mặt Lý Phái Ân tức thì mất hết huyết sắc, sau đó lại đỏ bừng vì cảm giác xấu hổ tột độ. Cậu nức nở, dùng hết sức lực để gạt tay Giang Hành ra, cơ thể cũng run rẩy dữ dội vì tức giận và tủi thân. Nhưng cơ thể lúc này hoàn toàn bị kiểm soát, mọi sự phản kháng đều trở nên yếu ớt và vô lực.

"Sao thế?"

Giang Hành nắm lấy hai cổ tay đang vùng vẫy loạn xạ của cậu, dễ dàng dùng một tay giữ chặt, ấn lên đầu. Phần dưới cơ thể anh vẫn đang khai phá lối đi se khít ẩm ướt với nhịp điệu không thể cưỡng lại.

"Không phải đã sớm bị anh chơi đến ướt rồi sao? Giờ trêu một chút cũng không được?"

Anh thuận tiện kéo tay phải Lý Phái Ân ép cậu chạm vào chỗ hai người đang kết hợp chặt chẽ. Ngón tay Lý Phái Ân chạm vào sự lầy lội và nóng bỏng đó, nhíu mày muốn rụt lại nhưng bị Giang Hành giữ chặt.

"Cảm nhận được không?"

Hơi thở Giang Hành phả vào vành tai cậu, đầu lưỡi liếm đi giọt mồ hôi trên dái tai cậu.

"Chỗ này của Phái Ân, đang cắn anh này... ăn rất chặt."

"Ư..."

Lý Phái Ân như con cá bị đặt lên thớt từng chút một mổ xẻ, ký ức như thủy triều, trong cơn đau dữ dội và một tia khoái cảm xa lạ, không kiểm soát được mà dâng lên trong lòng—

Cậu bị bỏ rơi trước cổng trại trẻ mồ côi vì sự bất thường của cơ thể. Là cha mẹ Giang Hành có lòng tốt đã nhận nuôi cậu. Từ khi cậu bắt đầu có thể nhớ chuyện, bên cạnh cậu đã có một người "anh trai" Giang Hành chỉ lớn hơn cậu hai tháng.

Giang Hành từ nhỏ đã như một mặt trời nhỏ, thông minh, lanh lợi, còn Lý Phái Ân, vì không thể nói chuyện mà tính cách hướng nội, thêm vào đó cơ thể có bí mật không thể nói ra, luôn im lặng trốn trong góc, như một cây xấu hổ khao khát ánh nắng nhưng lại sợ bị thiêu đốt.

Họ ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, được cha mẹ sắp xếp học cùng một trường, thậm chí cùng một lớp, Giang Hành nhanh chóng trở thành thần bảo hộ của cậu. Có người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu, Giang Hành sẽ lạnh lùng lườm lại; có người cố gắng bắt chước cách phát âm khàn khàn hay cử chỉ vụng về của cậu, nắm đấm của Giang Hành sẽ không chút lưu tình giáng xuống. Anh che chắn cho cậu mọi mũi tên ánh sáng và bóng tối, nhưng cũng ngăn cách mọi sự tiếp cận thiện chí.

"Tránh xa em ấy ra"

Giang Hành sẽ khoác vai cậu, tuyên bố với những bạn học mới cố gắng tiếp cận, giọng điệu thân mật nhưng mang đầy sự cảnh báo lạnh lùng,

"Phái Ân nhà tôi nhát người lạ."

Lý Phái Ân đã từng vô cùng phụ thuộc vào sự bảo vệ này, cho đến khi cậu phát hiện ra, cậu thực ra phải trả giá cho sự bảo vệ đó.

Không biết từ khi nào, trong không gian không có người thứ ba, ánh mắt Giang Hành nhìn cậu không còn giống trước. Nó pha trộn một thứ gì đó nóng bỏng và dính nhớp, khiến da đầu cậu tê dại.

Giang Hành bắt đầu gọi cậu là "em gái".

Cậu không thể phát ra âm thanh để phản bác, chỉ có thể vội vàng khua tay. Giang Hành lại cười càng vui vẻ hơn, bóp cằm cậu, ép cậu ngẩng mặt lên:

"Sao thế? Em gái không hay sao? Chỗ này của Phái Ân chúng ta..."

Ngón tay anh có ý đồ lướt qua lồng ngực phẳng lặng của cậu:

"Sau này có lẽ sẽ còn đẹp hơn cả con gái."

Đó là khi họ còn học cấp dưới.

Sau này họ lên cấp hai, bước vào tuổi dậy thì.

Phần da thịt dưới hai điểm trên ngực Lý Phái Ân bắt đầu hơi nhô lên, mang theo cảm giác căng tức bí ẩn. Cậu sợ hãi dùng băng quấn lại, chỉ dám mặc quần áo rộng rãi, cố gắng che giấu sự bất thường chết tiệt này.

Nhưng không thể giấu được Giang Hành.

Họ ở chung một phòng, dùng chung phòng tắm và tất cả đồ dùng sinh hoạt.

Một đêm hè nọ, Lý Phái Ân vừa tắm xong, chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi khom lưng bước ra, Giang Hành đã chặn cậu lại ở cửa phòng tắm, hơi nóng ẩm ướt thoát ra từ khe cửa lượn lờ giữa hai người.

"Hình như lớn hơn một chút rồi, em gái."

Giọng Giang Hành mang theo một sự phấn khích kỳ lạ, ngón tay không báo trước, cách một lớp vải mỏng manh, ấn lên một bên ngực hơi nhô lên của cậu.

Lý Phái Ân bật ra như một con thỏ bị kinh động, nhưng bị Giang Hành mạnh mẽ hơn ấn vào tường. Cổ áo bị kéo ra, hơi thở nóng rực của Giang Hành phả vào hõm cổ cậu, rồi những nụ hôn dày đặc rơi xuống, từ cổ đến xương quai xanh, cuối cùng cách lớp áo ba lỗ, ngậm lấy điểm nhô ra đó.

"Ư..."

Lý Phái Ân cứng đờ toàn thân, nước mắt tủi nhục lưng tròng. Cậu đẩy anh, đấm anh, nhưng sự chênh lệch sức mạnh ở tuổi thiếu niên đã rõ ràng, sự phản kháng của cậu chỉ như châu chấu đá xe.

Khuôn mặt Giang Hành vùi trong ngực cậu, thì thầm không rõ:

"Thơm quá, còn có mùi sữa. Rõ ràng chúng ta dùng chung một loại sữa tắm mà nhỉ..."

Anh say mê cọ xát, mút vào, thậm chí còn khen ngợi:

"Anh thích chỗ này quá... khi vùi vào thì mềm mềm, lập tức bị ép thành cái bánh nhỏ, anh ngẩng đầu lên lại phục hồi thành quả đào nhỏ rồi..."

Bàn tay anh chuyển sang nắm lấy chút thịt mềm hơi nhô lên đó, xoa nắn không nặng không nhẹ:

"Có thể lớn hơn chút nữa không? Để anh chơi cho đã."

Lý Phái Ân muốn phản kháng, nhưng mỗi lần đều bị trấn áp mạnh mẽ hơn.

Từ ngày đó, kiểu "bắt nạt" riêng tư này đã trở thành chuyện thường tình.

Giang Hành dường như có một sự mê muội phi thường đối với ngực cậu, luôn tìm cơ hội xoa nắn, hôn, dùng răng khẽ cắn cho đến khi đầu ti cứng lên một cách đáng thương dưới sự kích thích, vùng da quanh quầng vú phủ đầy vết đỏ.

Lý Phái Ân không dám nói với cha mẹ nuôi, cậu quá sợ mất đi nơi nương tựa duy nhất này. Hơn nữa, trong những đêm khuya bị trêu chọc đó, ngoài sự sỉ nhục và sợ hãi, cảm giác tê dại khoái cảm trườn ra từ kẽ xương cũng khiến cậu vô cùng hoảng loạn và tự ghê tởm bản thân.

Cậu có thật sự không bình thường không? Nên mới có phản ứng đáng xấu hổ khi bị "anh trai" đối xử như vậy?

Lý Phái Ân luôn tự nghi ngờ, vẻ mặt rối rắm đau khổ của cậu được Giang Hành thu vào tầm mắt, vì thế anh càng làm tới. Năm Lý Phái Ân mười sáu tuổi, sau khi lưu luyến hồi lâu trên ngực cậu, tay Giang Hành lần đầu tiên trượt xuống theo đường eo thon thả của cậu, thò vào mép quần ngủ, mò về phía bí ẩn chưa từng được người ngoài chạm vào giữa hai chân cậu.

Giang Hành đương nhiên biết tình trạng cơ thể cậu, chỉ là khi ngón tay chạm vào chỗ lõm mềm mại khác thường, cả hai đều cứng đờ.

Phản ứng của Lý Phái Ân chưa từng dữ dội đến thế, cậu như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, đột ngột quay đầu, cắn một miếng vào cổ Giang Hành.

Giang Hành bị đau, động tác chợt dừng lại. Anh nhìn Lý Phái Ân nước mắt giàn giụa, ánh mắt tối sầm, cuối cùng không tiếp tục. Anh liếm môi, cảm thấy bộ dạng con mèo nhỏ ngoan ngoãn nổi cơn dâm dục thật quyến rũ, nhưng cũng cần từ từ, thuận theo một chút.

Sau đó, từ những chạm chạm ban đầu, đến sau này là xoa nắn, rồi vén mép quần lót cậu lên, dùng ngón tay trực tiếp vuốt ve lỗ lồn còn non nớt, thậm chí mô phỏng động tác đâm rút thò vào cửa vào chật hẹp.

Lý Phái Ân từ sự phản kháng kịch liệt ban đầu, đến sau này là nửa đẩy nửa chấp thuận, cơ thể cậu dưới sự trêu chọc thành thạo của Giang Hành đã sớm phản bội ý chí của cậu, trở nên nhạy cảm và ẩm ướt.

Từ từ đã trở thành sự thăm dò và khai thác ngày càng sâu...

Giang Hành không hiểu, Lý Phái Ân căn bản chưa từng xem phim sex, sự kích động tình dục của cậu cũng không hề có kỹ thuật, hoàn toàn là bản năng. Chỉ là mỗi lần cậu thở dốc, mỗi lần run rẩy đều là phản ứng nguyên thủy nhất, một người thật trong sáng, chỉ cần chạm nhẹ thôi đã dâm đãng một cách không tự biết, điều đó càng khiến anh mê đắm hơn.

"Giọng Phái Ân thật hay."

Giang Hành luôn thì thầm bên tai cậu, mặc dù cậu chỉ có thể phát ra một số âm tiết đơn vô nghĩa lẫn tiếng nức nở, nhưng giọng Giang Hành không giống như đang đùa giỡn:

"Kêu gợi tình hơn mấy người giả tạo kia nhiều."

Giang Hành bây giờ lại nói những lời tương tự. Dòng suy nghĩ bị một cú thúc mạnh kéo về thực tại, cơn đau dữ dội ban đầu dường như tê liệt, cảm giác căng đầy do bị lấp đầy chiếm ưu thế.

Cảm giác tê dại khiến Lý Phái Ân rã rời cả xương cốt, bắt đầu từ chỗ hai người kết hợp, men theo cột sống chạy thẳng lên đại não. Cậu có thể nghe thấy tiếng nước "phụt phụt" ngày càng to, khiến người ta đỏ mặt, đó là cơ thể cậu đang xấu hổ đáp lại.

Giang Hành giữ chặt cổ tay cậu, mỗi lần đâm rút đều khá mạnh như thể muốn đóng xuyên cậu. Mồ hôi tiết ra từ giữa lớp da thịt dán chặt của họ, hòa quyện vào nhau một cách dính nhớp. Lý Phái Ân cảm thấy cơ thể mình như bị tháo rời rồi lắp ráp lại, ý thức cũng chìm nổi trong cơn sóng khoái cảm...

Cậu không còn giãy giụa, không, là chỉ có thể bất lực chịu đựng, cổ họng cũng tràn ra tiếng rên rỉ yếu ớt đến nỗi chính cậu cũng cảm thấy xấu hổ. Làn da màu bánh mật của cậu đã ửng đỏ vì kích động tình dục, đôi mắt thất thần nhìn vào vai Giang Hành, tóc mái bị mồ hôi làm ướt, dính thành một lớp dày trên trán.

Giang Hành cúi xuống, liếm đi nước mắt nơi khóe mắt Lý Phái Ân, giọng điệu thành kính, động tác dần trở nên điên cuồng,

"Phái Ân, Phái Ân..."

Khi mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của một người, xen lẫn vài tiếng thở khò khè khàn đặc.

Giang Hành không lập tức rút ra, vẫn đè lên Lý Phái Ân, sức nặng của anh khiến cậu hơi khó thở. Hậu huyệt vừa trải qua sự giao hợp mãnh liệt hơi sưng lên vẫn bị ngón tay anh trêu đùa, đầu ngón tay Giang Hành dính dịch thể hỗn hợp của hai người, ác ý xoay vòng trên âm vật nhỏ nhắn.

Lý Phái Ân từ dư âm trống rỗng từ từ hoàn hồn, sự đau nhức cơ thể và cảm giác rõ ràng bị trêu chọc giữa hai chân khiến sự sỉ nhục to lớn lại dâng lên trong lòng. Cậu nhìn khuôn mặt Giang Hành ở gần, mang theo nụ cười thỏa mãn, không biết lấy sức mạnh từ đâu, giơ tay lên—

"Bốp!"

Tiếng tát rất vang.

Giang Hành bị đánh lệch đầu sang một bên, thậm chí trên mặt còn hiện ra một vết đỏ nhạt. Anh sững sờ một lát, không hề tức giận, đáy mắt ngay sau đó lóe lên một tia phấn khích. Anh thậm chí còn cười khẽ, đưa cả bên mặt kia đến gần, giọng điệu cợt nhả:

"Muốn đánh nữa không?"

Tay Lý Phái Ân cứng lại giữa không trung, cơ thể bắt đầu lạnh đi.

Giang Hành tiến gần cậu, chóp mũi gần như chạm vào cậu, giọng nói hạ thấp cực độ, như lời thì thầm của ác quỷ:

"Có muốn nói với bố mẹ không? Ồ, họ không giỏi ngôn ngữ ký hiệu lắm, anh có thể giúp em truyền đạt nhé, đỡ phiền phức. Em nghĩ anh nên nói với bố mẹ thế nào nhỉ?"

Giang Hành dừng lại, như thể thực sự đang suy nghĩ. Ngón tay anh xoa xoa môi Lý Phái Ân rồi vén tóc mái của cậu lên, đầu ngón tay vân vê đuôi tóc cậu:

"Là nói về cặp vú vừa mút là cứng của em? Cặp vú bị anh cắn đầy dấu răng? Hay là cái lồn bị anh thao mở, giờ vẫn đang chảy đồ của anh ra này?"

Lý Phái Ân lại bắt đầu run rẩy. Giang Hành luôn nói yêu cậu nhưng lại cười thật tàn nhẫn, mỗi từ thốt ra đều như mũi kim tẩm độc, thậm chí anh còn thò tay vào giữa hai chân cậu, banh huyệt ra, dùng móng tay móc vào thành trong đỏ ửng vì bị đụ.

Lý Phái Ân muốn bịt tai lại, muốn hét lên nhưng không còn sức, chỉ có thể phát ra tiếng "khà khà" đứt quãng.

Giang Hành vẫn cười, hôn lên mắt Lý Phái Ân rồi liếm đi vị mặn chát trên má cậu, giọng nói đột nhiên trở nên dính dấp, làm nũng:

"Đừng giận mà. Vừa nãy không thoải mái sao? Không biết nói mà còn kêu thành cái dạng gì rồi? Anh nghe mà sắp phát điên đây này."

Lý Phái Ân nhắm mắt lại, không muốn nhìn anh nữa. Cậu nghiêng người, vừa dịch chuyển một chút, eo đã bị ôm trở lại.

Ngay sau đó, thứ vừa rút ra không lâu lại chạm vào giữa hai chân cậu, không chút khó khăn đụ vào.

Giang Hành ôm chặt cậu từ phía sau, cắn dái tai cậu, thúc còn dữ dội và gấp gáp hơn trước.

"Muốn chạy đi đâu?"

Giọng anh lẫn tiếng thở dốc vì dục vọng nhưng lại đặc biệt rõ ràng:

"Em không nói sướng... thì anh sẽ không dừng lại."

Sao có thể bắt nạt cậu như thế? Lý Phái Ân thầm hỏi. Ý thức cậu dần mơ hồ trong cơn sóng tình dục ập đến một lần nữa, mắt dần đỏ hoe, nhưng hậu huyệt lại tiết nước ra trước, cơ thể cũng bắt đầu đón nhận.

Cậu đã bị mắc kẹt.

Tuổi mười tám của Lý Phái Ân, bằng một cách thức như thế này, đã bị đóng dấu hoàn toàn thuộc về Giang Hành.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz