[ Hyunsung] Nêú còn không chuyện thua thì cậu cong thật đấy
15 - Bạn cùng bàn mới
15 – Bạn cùng bàn mới“Ba, ba vẫn luôn nói con không phải là một học sinh giỏi, vậy thì ba cảm thấy mình là thể loại ba thế nào?”“Miệng nói là tốt cho con, thực tế thì sao? Bất quá cũng chỉ để thoả mãn cái ham muốn “tổng giám đốc tập đoàn có một đứa con trai thừa kế rất ưu tú” của ba thôi! Thành tích của con là công cụ để cho ba dùng để chứng minh cho sự hài hoà của gia đình, tựa như mỗi lần ba cùng với mẹ tham dự một buổi tiệc là sẽ thể hiện tình cảm vậy, bọn họ có ai biết được mỗi tối hai người còn chẳng ngủ cùng một giường không?”“Ba luôn nói con không làm chuyện gì đàng hoàng, ba làm cha nhưng đã có bao giờ làm hết trách nhiệm của mình chưa?”“Con lớn như thế rồi, ba có quan tâm đến chuyện gì khác ngoài thành tích học tập của con không?”“Con khổ sở như thế, lúc con bất lực, ba có từng để ý đến chưa?”Ánh mắt của Hàn La Phàm trước sự chất vấn ngược lại của Hàn Trí Thành trừng đến mức càng ngày càng đỏ.“Giỏi đấy! Mày còn dám chống đối ba mày, xem tao có đánh chết mày hay không thằng nhãi ranh!”Hàn La Phàm thấy không thể nói lại cậu thì bắt đầu đổi cách – đổi thành đánh, đây là cách mà ông sử dụng thường xuyên nhất.Ông nổi giận đi tới phòng bếp lấy một cây chổi.Hàn Trí Thành thấy vậy mới nhanh chân chạy về phòng ngủ của mình, rầm một tiếng đóng cửa lại sau đó khoá trái, hét ra bên ngoài cửa, “Đúng vậy đấy, ba xem, không phải ba luôn nói con hay đánh nhau, ẩu đả ở trong trường hay sao, con học được từ ba đấy!”Hàn La Phàm bị chặn ở bên ngoài cửa, dùng chân đạp vài cái ở bên dưới, tức đến hộc máu, hổn hển quát, “Tao đã sớm nói là tao không thể nào sinh ra được cái thứ như mày!”Cách một cánh cửa, Hàn La Phàm vẫn đang đứng ở bên ngoài tức giận mắng.Ở bên trong cánh cửa, Hàn Trí Thành chỉ cảm thấy được cơn mệt mỏi kéo dài.Tuy rằng cậu và ba chỉ cách nhau một cánh cửa nhưng khoảng cách giữa hai người lại giống như cả trời cao.Tình thương của ba là thế nào, cậu chưa từng cảm nhận được, cậu thấy ba chỉ có thể tạo áp lực cho thành tích học tập của cậu.Ba sẽ mãi mãi không bao giờ thoả mãn với bảng điểm của cậu, vậy nên cậu lựa chọn không đáp ứng mong muốn ích kỷ của ông nữa.Cậu tựa vào cửa ngồi xuống, cảm nhận được cánh cửa đằng sau lưng bị Hàn La Phàm phát tiết đạp lên một cú, cuối cùng cảm thấy vô nghĩa, mạnh mẽ đạp thêm một cước nữa sau đó mới bỏ đi.Màn hình điện thoại sáng lên, là mọi người đi chơi cùng nhau hôm nay đã đăng bài trên vòng bạn bè.Trong ảnh là khung cảnh lâu đài ở công viên giải trí, cậu cùng với các bạn kề vai nở nụ cười vui vẻ rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy thanh xuân sảng khoái.Cậu cũng muốn đăng lên, thậm chí ở trên đường về cũng đã nghĩ kỹ caption rồi.Nhưng mà bây giờ cậu chẳng còn tâm trạng nữa.Cậu thậm chí còn cản thấy nụ cười tươi vui kia là một loại châm chọc. Mạnh tay đập điện thoại xuống đất – điện thoại biến thành hai nửa, mặt kính trên màn hình vỡ vụn trên sàn..Lý Long Phúc cảm thấy dạo gần đây tâm trạng của Hàn Trí Thành rất tệ, có vẻ là nhìn ai cũng khó chịu, đặc biệt là khi ở trên sân bóng rổ, một thân cậu cầm bóng xông thẳng tới rổ của đối phương, đáng sợ tới mức không ai dám ngăn cản.Cố tình thầy Lý lại tới để sinh sự vào đúng thời điểm mấu chốt này.Hôm nay sinh hoạt lớp, thầy Lý tuyên bố một quyết định: Thầy trò kết đôi.“Năm lớp 11, một số bạn học nên thay đổi suy nghĩ, tranh thủ nâng cao thành tích để cho ba mẹ cũng được nở mày, nở mặt. Hàn Trí Thành, thầy nói em đấy——” Thầy Lý đang nói đột nhiên lại cầm thước chỉ vào Hàn Trí Thành.Hàn Trí Thành không thèm để ý lắm, phun cây kẹo que ở trong miệng ra bên cạnh.Thầy Lý Đầu Nhi trừng mắt nhìn Hàn Trí Thành, dường như là muốn mắng nhưng rồi lại nhịn xuống.“Mười bạn học có thành tích xếp cuối chú ý, nếu như thành tích của các em không có cải thiện gì thì thầy sẽ gặp ba mẹ của các em để nói chuyện, mong rằng các em đừng để thầy phải gọi điện về.”Không biết cái tuyên bố hôm nay của thầy Lý có liên quan gì đến Hàn La Phàm hay không.Có lẽ là hôm qua Hàn La Phàm giận dữ nên gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp, làm cho ông phải suy nghĩ biện pháp để dạy dỗ lại cậu.Thật ra Hàn La Phàm giờ đây chẳng có chút kỳ vọng nào đối với thành tích học tập của cậu, ở trong mắt ông, cậu là một thứ bùn nhão không đỡ được tường, khi nào cậu thi, thi thế nào, Hàn La Phàm cũng chưa từng hỏi đến.Hàn Trí Thành cười khinh miệt, đưa tay lên.“Hàn Trí Thành, em muốn nói cái gì?”“Thầy ơi, em có chuyện này.”“Em nói đi.”“Không quan tâm nỗ lực hay không nỗ lực, mặc kệ chúng ta thi cử như thế nào thì ở trong lớp này dù sao cũng phải có mười người đứng ra chịu trận. Còn đối với thầy mà nói thì gọi điện thoại cho mười phụ huynh nào cũng chẳng có gì khác nhau. Không thì em đưa chó mèo trong trường vào đây cùng học nhé, nhét tụi nó ở bên dưới đỡ cho thầy phải gọi điện thoại.”Trong lớp phát ra một trận cười.Thầy Lý giận tới mức gương mặt lúc xanh lúc đỏ, nổi nóng bảo, “Cho dù là thi cùng với chó mèo thì thầy thấy em chưa chắc đã thi qua được bọn chúng đâu!”Cả lớp lại cười lớn.“Mười bạn học ở cuối lớp, đối tượng kết đôi sẽ do thầy quyết định, các bạn học khác nếu mà có yêu cầu thì có thể tự tìm thầy cho mình để kết đôi.”“Trước tiên thì thầy tuyên bố mười tổ hợp sau, đọc đến tên ai thì các em chuyển sang để ngồi cùng bạn đi.”“Triệu Tiêu Uy ghép với Ổ Vưu Bình.”“Thầy ơi! Em không muốn ngồi cùng bàn với thằng ngốc này đâu!” Triệu Tiêu Uy đứng dậy kịch liệt phản đối.Ổ Vưu Bình gãi gãi gáy, xấu hổ đến nỗi đỏ mặt.“Em không có sự lựa chọn khác, chờ đọc hết mười tên thì chọn lại.” Thầy Lý nghiêm túc nói, sau đó đọc thêm mấy đôi được ghép nữa ở trong danh sách.“Hàn Trí Thành, em ngồi cùng với Hoàng Huyễn Thần.”Thầy Lý vừa dứt lời, cả lớp lập tức phát ra một trận “Ôi ôi trời” ồn ào.“Kêu la cái gì?” Thầy Lý Đầu Nhi không hiểu chuyện.“Thầy Lý ơi, em nguyện ý dạy cho Hàn Trí Thành, xin thầy cho em ngồi cùng với bạn ấy đi ạ!” Lương Lộ không phục đứng dậy.Cả lớp lại có thêm một trận, “Quaoo”Trận ồn ào trước đó ông không hiểu, nhưng sau trận ồn ào này ngược lại ông cũng đã hiểu ra được vài phần, “Không được! Chỉ có Hoàng Huyễn Thần thôi! Hoàng Huyễn Thần em nhanh chóng thu dọn đồ đạc để chuyển chỗ đi.”Hoàng Huyễn Thần nhìn sang hướng của Hàn Trí Thành một chút, bắt đầu thu dọn đồ đạc.Bảo Hoàng Huyễn Thần sang đây làm bạn cùng bàn, nếu là một tháng trước thì Hàn Trí Thành hoàn toàn không thể chịu đựng được. Bây giờ khó chịu thì vẫn khó chịu, nhưng cậu vẫn quyết định cho cậu ta chút mặt mũi..Sau khi Hoàng Huyễn Thần chuyển tới đây, hắn phát hiện tuy thành tích của Hàn Trí Thành kém một chút nhưng sắp xếp bàn học rất chỉnh tề, cũng không gây ồn ào khi hắn nghe giảng, so với nguời bạn cùng bàn suốt ngày đầu bù tóc rối, bàn học dơ bẩn tới mức không thể nhìn mà nói thì hình như tốt hơn một chút.Nhưng rất nhanh cái filter “bạn cùng bàn mới” này đã bị phá vỡ.Hôm nay vào giờ toán của thầy Lý, Hàn Trí Thành khoan thai tới muộn, trên trán đều là mồ hôi, phong trần mệt mỏi ngồi về chỗ, sau đó còn lấy từ trong ngực ra một chú mèo.Đây là một chú mèo mun, cả người bóng loáng một màu lông đen, còn có một đôi mắt đẹp đẽ màu vàng kim. Mọi người trong trường ai cũng đều biết con mèo này, bởi vì nó suốt ngày tuần tra địa bàn ở sân thể dục, cũng bởi vì vậy mà thu được rất nhiều thần dân cống nạp lương thực, được nuôi tới mập mạp.Lúc bấy giờ thầy Lý đang xoay lưng về phía bọn họ để viết cách giải đề trên bảng, sau khi Hàn Trí Thành lấy ra chú mèo này thì trong lớp phát ra một tiếng hô lên kinh ngạc. Thầy Lý còn nghĩ rằng mình viết sai ở đâu, hỏi các bạn học nhưng không ai nói, chỉ có thể khó hiểu đối chiếu lại các bước giải đề của mình một cách tỉ mỉ.Cho đến khi bạn học mèo phát ra một tiếng meo.Thầy Lý đột nhiên quay đầu lại.“Hàn Trí Thành! Em đang làm cái trò gì vậy hả!” Thầy Lý trừng hai mắt lên với chú mèo, không phải, với Hàn Trí Thành để quát lên.“Đem nó lên học. . . để thi nữa, không phải thầy bảo vậy sao?” Hàn Trí Thành mang vẻ mặt vô tội.“Meo~” Bạn học mèo cũng phối hợp kêu lên một tiếng.“Ha ha ha. . .” Các bạn học cười tới nỗi đập bàn.Thầy Lý tức giận tới mức mặt đỏ tai hồng, “Em! Em ném nó ra ngoài cho thầy!”“Nó cũng cần một thầy giáo nhỏ mà ạ.” Hàn Trí Thành mặc kệ lời thầy, tiếp tục nói.Thầy Lý đành phải tự mình đi tới, nắm lấy cổ của bạn học mèo xách nó đem đi ra bên ngoài.Vốn định thả nó ở bên ngoài phòng học, nhưng thầy lại sợ nó sẽ chạy tới lớp học khác nên đành phải một hơi xách nó đi xuống lầu.Thầy Lý vừa mới đi khỏi, bên trong lớp lập tức náo nhiệt.“Trâu bò thật đấy nha!” Lý Long Phúc ngồi ở phía trước xoay người lại, bật ngón cái lên với cậu.“Hàn ca, sao cậu có thể nghĩ ra được vậy! Độc đáo lắm đó!”“Tôi thấy thầy Lý giận tới tím người rồi, cười chết tôi mất!”Các bạn ở trong lớp sôi nổi gửi thông điệp chúc mừng tới cho cậu.Lá cây bên ngoài cửa sổ theo gió mà đong đưa, kim giây chậm rãi lắc lư theo từng nhịp chuyển động.Thầy Lý không có ở đây nên các bạn học ham chơi đều đang nhân thời gian này để nói chuyện phiếm, thời gian này giống như là ngoài ý muốn mới có được nên tất cả mọi người đều không để lãng phí.Mà học sinh giỏi như Hoàng Huyễn Thần, tuy rằng vừa rồi cũng theo đó vui vẻ trong chốc lát nhưng lúc này đã chú tâm học tập trở lại.“Không thú vị gì hết.” Hàn Trí Thành liếc mắt nhìn bạn cùng bàn mới của cậu một cái, nghĩ thầm.Bởi vì việc này mà mấy hôm nay Hàn Trí Thành đã bị thầy Lý Đầu Nhi “đặc biệt săn sóc”.Tiết của thầy Lý thì không cần nói nữa, nhưng nếu là tiết của các giáo viên khác thì thầy ấy sẽ thường xuyên xuất hiện ở cửa sau như ma quỷ, nhìn chằm chằm vào Hàn Trí Thành xem cậu có bày ra chuyện gì nữa hay không.Tiết tự học buổi tối thầy Lý cũng thường giả vờ đi ngang qua bên cạnh Hàn Trí Thành, để xem cậu đang chép bài hay là làm bài tập.Lúc mà thầy Lý theo dõi thì khổ sở nhất chính là Lý Long Phúc.Bởi vì dạo gần đây không hiểu tại sao mỗi khi Hàn Trí Thành tìm cậu nói chuyện, chỉ cần Lý Long Phúc đáp lại thì thầy Lý sẽ thần kỳ xuất hiện rất khéo. Sau đó lôi hai người ra ngoài lớp học để đứng phạt.Hôm nay lúc bị phạt đứng, Lý Long Phúc cuối cùng cũng không nhịn được nữa nói với Hàn Trí Thành, “Tôi nói cậu nhé Hàn ca thân mến, tôi thấy gần đây sao cậu không chơi điện thoại nữa, nói chuyện phiếm với tôi làm gì?”Hàn Trí Thành nhớ đến tối hôm đó cậu đã tự đập vỡ điện thoại của mình, “Thế nào? Cậu không muốn nói chuyện với tôi nữa?”“Không phải mà!” Lý Long Phúc dở khóc dở cười. “Sao cậu lại nói chuyện không có lý như thế chứ! Mỗi lần cậu tìm tôi nói chuyện thì thầy Lý sẽ xuất hiện, chi phí nói chuyện với cậu cũng quá lớn rồi đó!”“Cái đó sao có thể trách tôi được, cậu đi trách thầy Lý đi. Bảo với thầy ấy là đừng có suốt ngày không có chuyện gì làm mà đi nhìn chằm chằm vào tôi.” Hàn Trí Thành xé một tờ giấy trong sách giáo khoa trên tay ra, gấp thành máy bay giấy ném vào lớp học.Đùa giỡn thì đùa, nhưng bị thầy Lý gắt gao nhìn chằm chằm thì quả thật Hàn Trí Thành đã an phận hơn rất nhiều.Đi học, nếu cậu không ngủ thì sẽ ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiết tự học buổi tối tuy rằng không viết được mấy cái đề bài, nhưng tốt xấu gì thì cũng không có chạy ra bên ngoài chơi bóng rổ.Dưới áp lực kiểm tra của chuyện “thầy trò kết đôi”, ban đầu Hoàng Huyễn Thần còn hỏi cậu đi học có cái gì nghe không hiểu không, nhưng Hàn Trí Thành không có nói rõ, sau này hắn không hỏi nhiều nữa, chỉ cần cậu ngồi yên là được.Cứ như vậy bọn họ dần dần làm quen được với thân phận bạn cùng bàn mới.Cho đến một hôm vào tiết tự học buổi tối, Hoàng Huyễn Thần phát hiện sau khi tan học Hàn Trí Thành đi vệ sinh nhưng vẫn chưa có trở về.Lớp học đã bắt đầu hơn mười phút rồi, chỗ ngồi bên cạnh vẫn trống không.Hắn vỗ lưng của Lý Long Phúc, “Hàn Trí Thành đi đâu cậu có biết không?”“Không biết nữa.” Gương mặt của Lý Long Phúc hoang mang, “Cậu ấy chưa về sao? Tôi thấy dạo gần đây không phải là cậu ấy rất ngoan à?”“Tan học xong thì đi ra ngoài vẫn chưa có về.”Hoàng Huyễn Thần nhìn quanh bốn phía trong lớp, phát hiện những người bình thường chơi bóng rổ cùng với cậu đều đang ngồi yên ổn ở chỗ. Hoàng Huyễn Thần cảm thấy có gì đó không đúng.Hắn đứng dậy khỏi ghế, dự định đi tìm Hàn Trí Thành.Lý Long Phúc giữ hắn lại ngay, “Cậu muốn đi tìm Hàn Hàn hả? Cậu ấy thường đi tới nhà vệ sinh ở trên tầng kìa, cậu ấy không thích cái bên dưới đâu vì nó quá bẩn, cậu biết chứ?”Hoàng Huyễn Thần ngẩn ra một chút, không biết là tên ngốc này còn lắm chuyện như thế, “Để tôi đi xem.”.Hàn Trí Thành thích đi vệ sinh ở trên tầng.Phòng học của bọn họ ở tầng 3, nhưng tầng 4 đều là các phòng học trống, bình thường không có ai tới nên phòng vệ sinh ở tầng 4 sạch sẽ hơn tầng 3 nhiều, hơn nữa còn yên tĩnh.Cậu lắm chuyện như thế đấy.Nhà vệ sinh nam luôn cãi cọ ồn ào, một đám nam sinh vây quanh ở trong so ai to hơn ai, ai tiểu xa hơn ai, thậm chí còn có người sẽ đùa giỡn mà đi tới sờ một cái.Cậu không thích.Hàn Trí Thành đi từ phòng vệ sinh ra, vừa cúi đầu cài lại thắt lưng quần vừa phát hiện hình như ở phía trước có một bóng dáng to lớn chặn đường đi của cậu.Cậu ngẩng đầu thì thấy ở bên ngoài cửa có rất nhiều người đang đứng.Là một đám người do Lưu Dũng cầm đầu, ai nấy cũng đều cao to.Tới gây sự.Hàn Trí Thành nhất thời hiểu rõ trong lòng..Tác giả có lời muốn nói:Nhà vệ sinh nam.Cảnh tượng không thể miêu tả.Hàn Trí Thành: Tôi không chơi được mấy cái trò của đám trực nam đó đâu.Lý Long Phúc phấn khích: Hàn Hàn cậu có dấu hiệu của cong rồi đó!
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz