ZingTruyen.Xyz

[Huy Hoàng] Chỉ Mình Em Biết

XII

painiso_

Khang ngồi trên chiếc ghế nơi góc phòng, cơ thể cậu bé đã mỏi mệt vì phải giữ vững vị trí suốt nhiều giờ liền. Cậu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa đằng trước như đang chờ đợi một vị thần hộ mệnh xuất hiện. Cậu bé như một chiến binh trực chiến sau một trận chiến nội tâm khốc liệt, giờ đây khao khát sự tiếp viện từ Steven để đối phó với sự căng thẳng tột độ của Hoàng và sự thăm dò chuyên nghiệp của vị bác sĩ tâm lý.

Khang cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng thi thoảng lại chẳng thể giấu được đôi mắt sâu thẳm nhớ nhung ai đó. Có lẽ Khang nhớ nhung Hoàng trước đó – người anh trai luôn nở nụ cười mà Khang thường thầm mong có được nhưng có thể tự chống đỡ được mọi thứ; hoặc Khang nhớ nhung cảm giác an toàn mà Khang từng có, cảm giác không phải gánh vác cả một linh hồn đang vỡ vụn. Dù cách Khang chỉ là một khoảng từ góc phòng đến cửa sổ, nhưng đó là một hố sâu ngăn cách cậu với thế giới bình thường.

Hoàng vẫn nằm bất động trên giường, tĩnh lặng một cách đáng sợ. Như thể đang nằm trọn trong vòng tay kiểm soát của Khang, sự hiện diện hiện tại của Khang là rào chắn mong manh duy nhất giữa cậu và cơn hoảng loạn tiềm ẩn. Vị bác sĩ chuyên khoa tâm lý ngồi kiên nhẫn bên giường, sổ ghi chép mở ra nhưng tay cô ấy vẫn buông thõng, tôn trọng sự im lặng và chờ đợi phản ứng then chốt của bệnh nhân. Cả căn phòng bị bao trùm bởi sự căng thẳng vô hình, nặng nề và đầy mong đợi.

Vừa đúng lúc ấy, tiếng lách cách khẽ khàng của tay nắm cửa vang lên, Steven đã có mặt tại cửa phòng. Steven vừa quay lại sau khi nhận được sự đồng ý cuối cùng của bác sĩ qua điện thoại. Cánh cửa phòng bệnh VIP mở ra một khe hẹp, và ngay lập tức, ánh sáng hành lang mờ ảo rọi vào, xé toang bức màn tĩnh lặng trong phòng, như một lời tuyên bố về sự trở lại của lý trí và trật tự.

Trong ánh sáng mờ ảo đó, có ánh mắt sợ sệt giật mình đến tột độ — đó là Hoàng. Ý thức anh lập tức siết chặt lại khi Steven xuất hiện. Steven là lý trí tối cao của gia đình, là người đã dỡ bỏ bức tường hoàn hảo của anh bằng quyết định đưa anh vào đây. Sự xuất hiện của anh ta là lời xác nhận rằng mọi thứ đã kết thúc—sự thật đã bị phơi bày hoàn toàn và không thể thu hồi.

Hoàng, vẫn nằm bất động dưới cái nhìn thăm dò của bác sĩ, khẽ thốt lên một âm thanh yếu ớt và run rẩy 

"Ste?" Lần này giọng Hoàng càng rõ sự thất thần mong manh hơn. Cũng len lỏi đâu đó tiếng khàn trong âm thanh.

Âm thanh đó ngắn gọn, đầy sự sợ hãi và kinh hãi tột cùng. Tim Hoàng bất giác siết lại, chuỗi ký ức kinh khủng trong đêm qua như một cuộn phim tốc độ cao tua lại trong tâm trí cậu. Nào là lúc đứng chẳng vững nằm trọn trong lòng Steven—sự yếu đuối không thể chấp nhận được đã bị Steven chứng kiến. Cả lúc cậu gặp lại "người bạn" trong mộng của mình—cơn khủng hoảng tâm lý và cảm giác bị phản bội bởi chính cơ thể đã đẩy anh đến vực thẳm. Thực sự tất cả đang vượt xa tầm nghĩ trong tâm hồn Hoàng.

Steven đẩy cánh cửa đóng lại sau lưng, cắt đứt sự liên hệ với hành lang và thế giới bên ngoài. Anh bước vào với một sự tĩnh tại đáng kinh ngạc, khuôn mặt anh lạnh lùng nhưng cánh tay anh thả lỏng một cách bất thường. Anh không nhìn Hoàng ngay, mà liếc nhanh qua Khang và bác sĩ, ánh mắt anh giao tiếp rằng anh đã hiểu tình hình và đã sẵn sàng tham gia vào cuộc chiến này với vai trò là cấu trúc hỗ trợ.

Anh chậm rãi tiến đến đầu giường, đứng ngay bên cạnh Khang. Steven cúi người xuống, giọng anh ôn tồn, nhẹ nhàng nhất có thể, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ đang sợ hãi trong bóng tối. Ánh mặt cũng lộ rõ sự an toàn nhất định.

"Ừm, anh đây."

Steven đặt bàn tay mình lên vai Khang—một cử chỉ chia sẻ gánh nặng và trấn an cho cậu bé. Sức nặng của bàn tay Steven truyền qua Khang như một lời hứa. Sau đó, anh chuyển ánh nhìn xuống Hoàng. Anh nhìn chằm chằm vào cậu bé nhỏ trước mắt mình, tựa như chú gấu bông xinh xắn mắt long lanh—một hình ảnh mềm mại và dễ bị tổn thương đối lập hoàn toàn với hình ảnh ngôi sao băng giá mà anh quen thuộc. Điều đó đã làm trái tim Steven thêm rung rinh hơn.

Steven nhận thấy khóe môi Hoàng vẫn còn vết máu mờ, và anh khẽ nhíu mày trong một phần giây, một dấu hiệu lo lắng mà anh không thể che giấu. Anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt không cảm xúc, tự buộc mình phải là lý trí thuần túy. Hoàng vẫn sợ hãi, nhưng trái tim cậu dần bình ổn trở lại. Ám ảnh của cậu bị vô hiệu hóa bởi sự quá tải cảm xúc của hai người anh em.

Hoàng cảm giác như được trở về mái nhà ấm áp cậu từng hằng mơ ước vậy. Steven là mái nhà kiên cố, là cấu trúc và lý trí giữ cho mọi thứ không sụp đổ. Khang là ngọn lửa sưởi ấm, là tình yêu thương vô điều kiện chấp nhận mọi sự khiếm khuyết. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng dừng mọi sự kháng cự. Cậu ngừng giằng co tay khỏi Khang, và hơi thở cậu trở nên sâu hơn một chút. Cảm giác an toàn này là một liều thuốc giảm đau tâm lý mạnh mẽ hơn bất kỳ loại thuốc nào anh từng dùng.

Vị bác sĩ ghi chép nhanh vào sổ, quan sát sự thay đổi này.

Bác sĩ nhanh chóng lên tiếng về điều đó. Giọng cô rõ ràng, trung tính "Sự hiện diện của cả hai người là yếu tố ổn định không thể thiếu. Hoàng đã tìm thấy mỏ neo cảm xúc của mình."

Steven nhìn Khang, ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc đồng thuận sâu sắc. Họ biết, họ đã vô tình tạo ra chiếc kén an toàn này, và họ sẽ cùng nhau giữ nó lại cho đến khi Hoàng đủ sức mạnh để tự mình bước ra. Vị bác sĩ quay sang Steven, trao đổi ánh mắt và gật đầu quyết định về chiến lược "đồng hành trị liệu" mới. Cô hiểu rằng, tước bỏ công việc là tước bỏ cơ chế đối phó của Hoàng.

Steven gật đầu chậm rãi. Chiến lược này ít rủi ro về tài chính và nhân văn hơn, đồng thời vẫn đảm bảo sự kiểm soát đối với tâm lý Hoàng. Vị bác sĩ tiến lại gần Khang và Hoàng. Cô hạ giọng xuống đến mức chỉ Khang và Hoàng có thể nghe thấy.

"Hoàng. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu một sự thỏa thuận mới. Cậu nghe kỹ nhé, đây là luật để cậu có thể tiếp tục công việc của mình."

Hoàng khẽ nhúc nhích đầu trong gối, ra dấu hiệu chấp thuận đầy miễn cưỡng.

"Thỏa thuận thứ nhất: Không thuốc, cách ly loại thuốc mà cậu đã sử dụng như một thói quen. Chúng ta đã biết thuốc chỉ là tấm chăn tạm thời cho sự sợ hãi trong cậu. Tôi sẽ điều chỉnh lại liều lượng, nhưng mục tiêu là cảm nhận mọi thứ mà không cần chúng. Cậu phải học cách chấp nhận sự khó chịu của cảm xúc, cho dù đau." Vị bác sĩ nhấn mạnh nhiều hơn

Hoàng run lên một chút, nhưng Khang khẽ xoa nhẹ bàn tay cậu, trấn an. Hơi ấm từ Khang là liều thuốc tự nhiên duy nhất được phép sử dụng..

Bác sĩ: "Cậu sẽ tiếp tục lịch trình làm việc... nhưng với một người bạn đồng hành mới, không thể thiếu. Cậu phải học cách chia sẻ gánh nặng mà cậu đã cố gánh vác một mình."

Vị bác sĩ trình bày chiến lược mới, giọng cô nhấn mạnh sự tự nhiên và sự thiết yếu của Khang:

"Luật mới: Hoàng không bao giờ được phép làm việc một mình. Khang phải là người đồng hành của cậu trong mọi hoạt động liên quan đến công việc. Khang đặc biệt phải nhớ rõ điều đó."

Hoàng hoàn toàn mở mắt vì ngạc nhiên. Khang ngẩng đầu lên, cậu bé cũng hoàn toàn bất ngờ trước vai trò mới này, một vai trò không mang tính chuyên môn nhưng mang tính sống còn về mặt cảm xúc.

"Cụ thể hơn thì:

1. Trong quá trình quay phim: Khang sẽ là người duy nhất được phép ở lại khu vực hậu trường chờ đợi gần Hoàng nhất. Khang sẽ là người đầu tiên mà cậu nhìn thấy khi cảnh quay kết thúc—đảm bảo đủ sự an toàn về Hoàng để tránh bệnh tái phát.

2. Trong giờ nghỉ: Khang sẽ quản lý mọi bữa ăn và giấc ngủ trưa của cậu, đảm bảo chúng không bị ảnh hưởng bởi áp lực công việc. Cậu phải ăn cùng Khang để tránh việc cậu bỏ bữa.

3. Quy tắc Cảm Xúc, quy tắc Dừng: Khang có quyền tuyệt đối yêu cầu dừng công việc nếu cậu ấy cảm thấy Hoàng đang trốn tránh hoặc căng thẳng quá mức. Khang không cần lý do chuyên môn; Khang chỉ cần cảm nhận bằng trái tim và sự kết nối với Hoàng."

Steven bước tới một bước, nhìn vào nơi hai anh em ấy còn đang bất ngờ

"Anh sẽ sắp xếp lại hợp đồng và nhân sự ngay lập tức. Khang sẽ được giới thiệu là trợ lý nhỏ của Hoàng hoặc cũng có thể được coi là người quản lí cảm xúc riêng của Hoàng. Quyết định của Khang là quyết định cuối cùng trong bất kỳ tình huống nào liên quan đến sức khỏe của cậu. Không ai được phép chất vấn điều này, dù là đạo diễn hay nhà sản xuất. Anh sẽ biến môi trường làm việc thành chiếc kén bảo vệ cậu. Anh đã thay đổi toàn bộ lịch trình để phù hợp với nhu cầu chữa lành của cậu."

Hoàng quay mặt lại nhìn Khang, ánh mắt cậu chứa đựng sự thấu hiểu—rằng sự nghiệp của cậu không bị lấy đi, nhưng nó đã bị trói buộc vĩnh viễn vào sự hiện diện của Khang. Có thể nói rằng không thể có sự nghiệp nếu mà không có Khang. Hoàng siết nhẹ tay Khang—một sự chấp nhận đầy miễn cưỡng nhưng dịu dàng hơn nhiều so với việc mất đi công việc hoàn toàn. Cậu nhắm mắt lại thầm biết ơn Khang vì đã trở thành cái cớ hoàn hảo để anh thở trong sự nghiệp của mình.

Khang nhìn thẳng vào Hoàng, ánh mắt đầy sự ấm áp "Anh Hoàng, em không phải là chuyên gia. Em chỉ là người sẽ ở bên cạnh. Em sẽ đảm bảo anh luôn có một nơi an toàn để thở, dù ở bất cứ đâu. Em sẽ không phán xét anh, em sẽ chỉ là nơi anh cảm thấy an toàn mà tựa vào."

Hoàng nhắm mắt lại, sự nhẹ nhõm lan tỏa trên khuôn mặt anh. Cậu đã nhận ra: Mái nhà ấm áp không phải là nơi cậu trốn thoát, mà là nơi cậu mang theo bên mình dưới hình hài của cậu bé Khang.

Bác sĩ và Steven rời khỏi phòng, để lại Khang và Hoàng. Trận chiến tâm lý đã chuyển từ phòng bệnh vô trùng sang sự ồn ào phức tạp của phim trường, nơi Khang sẽ là bóng an toàn không thể tách rời của Hoàng

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz